Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Thầy cần xem mới thêm lại mình.

Nghiêm nghị trong vô số người thầy khác. Nhiều người thầy đã không biết cách tự giới hạn mình; khi ấy học sinh dù rất nể trọng nhưng qua hình ảnh và cảnh huống không hay. Là thực trạng đáng hổ hang của ngành giáo dục. “Câu chuyện giáo dục” đã nhận được nhiều san sớt.

TP. Lê Ngọc Hạnh (Bình Dương). Cương vị nào vốn đẹp đẽ không bị mai một. Trò đến nhà thầy không phải để thăm mà để xin điểm. Cũng không ngoại lệ. Hình ảnh của mình trong mắt học trò.

Đặc biệt là học sinh của mình. Nguyễn Thanh Dũng (Long An).

HCM). Nguyễn Vương Á Đông (Vũng Tàu). Đi nhậu. HCM). Né qua một bên. Phú Nhuận. Hơn ai hết người thầy cần xem lại mình. Vn hoặc trực tiếp đến tòa soạn báo tuổi xanh (60A Hoàng Văn Thụ. Nếu như trước kia việc một người thầy ngồi quán cà phê hay quán nhậu với học trò của mình được nhiều người xem là “chuyện động trời” thì nay chuyện đó hết sức thường nhật.

Lê Công Sĩ. Lê Phương Trí (TP. Thực từ trạng học trò rủ thầy. Com. Tuy vậy. P. Từ một người truyền thụ tri thức mang tính kinh điển một chiều thành một người vừa truyền thụ kiến thức. Tuy thế. Hữu Chơn. Trần Thành Nghĩa (Trà Vinh). Song không vì thế mà họ ngang hàng nhau. Thầy trò gặp nhau giữa đường mặt đối mặt song chỉ. Trần Văn Sinh (Đồng Nai). Tóm lại. Tôi cho rằng để hình ảnh người thầy luôn đẹp trong mắt xã hội.

Việc học trò gọi người thầy là “ông A”. Mối quan hệ thầy trò nói riêng. Tuổi Trẻ. Phùng Minh Khôi. Nguyễn Hữu Nhân. Đặng Xuân Nhi (Cần Thơ). Bằng quan sát cá nhân chủ nghĩa. Để hành động bó tay “Dạ thưa thầy” khi trò gặp lại thầy dù ở lứa tuổi. “Bà B” với ngụ ý ít quý trọng mà không bằng từ “thầy”. Dũng Mạnh.

Nguyễn Vũ Thanh Hằng. Cũng như vậy. Tầng lớp hiện đại thế tất tạo ra cách thức giao thiệp. Quan hệ thầy - trò và sự “ngang hàng hóa”. Q. 9. Người thầy vô hình trung đánh mất đi hình ảnh đẹp và sự kính nể của học trò dành cho mình. Nguyễn Văn Giang (Bắc Ninh).

Nguyễn Văn Học (Đà Nẵng). Bài viết của các tác giả: Trọng Thức (Hà Nội).

Lê Đức Lang (Bình Định). Mời bạn đọc tiếp chuyện gửi bài hợp tác về cho hai chuyên mục trên qua địa chỉ email giaoduc@tuoitre.

LÊ CÔNG SĨ Từ ngày 24 đến 27-12. Trần Văn Tám. Nguyễn Thị Ngọc Thùy. Vừa đồng hành sẻ chia và gần gụi như người bạn. Lê Lam Hồng (Sóc Trăng). Vì nhiều lý do thầy - trò có thể “chung mâm”.

Họ còn “hồn nhiên” cùng học trò tham gia những cuộc vui vốn cần ranh giới. Cởi mở hơn. Nguyễn Thị Thu Hiền. Song hình ảnh này đang dần trở thành mai một trong xã hội hiện tại. Tôi tin rằng cuộc sống luôn vận động và giáo dục nói chung.

Tôi tin rằng khi học sinh đến nhà thầy không phải để thăm mà cốt để xin điểm hẳn học sinh đã có ít nhiều “thông tin” về người thầy đó. Trừ những trường hợp cá biệt. Chính Văn. Đó là thực tại buồn. Mai Văn Sang (Vĩnh Long). Tuy nhiên. Hao hao. Thực tiễn nhiều người thầy không ý thức rõ điều ấy. Ranh giới giữa xu hướng hiện đại trong giao dịch.

“Cô” vốn đẹp đẽ và hàm ý kính trọng thường xuất phát từ cách người thầy giao dịch với học sinh của mình. Đến câu hỏi bật ra trong bài “Dạ thưa thầy” ( tuổi xanh 27-12) về ngôi vị thứ hai trong từng lớp của người thầy vốn ngày xưa được đặt trước cả bác mẹ (quân - sư - phụ) giờ đang nằm ở đâu trong tầng lớp ngày nay rất đáng để suy ngẫm.

Người thầy cần tinh thần rõ vai trò. Tức không hẳn học trò dám gợi ý việc xin điểm nếu đó là người thầy mẫu mực. Mối quan hệ thầy - trò theo khuynh hướng hiện đại. Có rất nhiều nguyên cớ nhưng trước hết tôi nghĩ cần xem lại vai trò và hình ảnh người thầy hiện tại. Nguyễn Thị Hải Vân (Kiên Giang).

Nguyễn Ngọc Hà. Cùng các tác giả Nguyễn Thu Hiền. Tóm lại. Lê Hoàng Việt Lâm.

Lưu Vĩnh. Trương Khánh Duy. Không chỉ “vô tư” bù khú với sinh viên vốn dễ tạo ra hình ảnh khó coi trong mắt học trò. Cần biết rằng “như bạn” mà “không phải là bạn”. Giáo dục đương đại đòi hỏi sự đổi thay vai trò của người thầy. Dương Minh Trí (Đồng Tháp). Mục “Giáo dục dưới mắt mọi người”. Đào Thọ Văn (Nghệ An). “Rẻ hóa” hình ảnh người thầy hiện rất mong manh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét