Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Tự truyện Alex Ferguson ngày hôm nay (Chương 12): Một đêm ở Moscow.

Tôi nghĩ trong hai trận bán kết với Barcelona chúng tôi đã phải sang trọng quá nhiều phút giây đứng tim

Tự truyện Alex Ferguson (Chương 12): Một đêm ở Moscow

Hơn cả nhẹ nhàng. Tôi ngồi im trên ghế và bất động một lúc lâu. Đó cũng là một mùa giải chẳng thể tin nổi của Ronaldo khi cậu ta ghi tới 42 bàn. Tôi không nhớ có cầu thủ Chelsea nào vào chúc mừng chúng tôi. Còn Ronaldo vẫn đang nằm ra sân và khóc vì đã bỏ lỡ quả 11m của mình. Chúng tôi tử thủ ở rìa vòng 16m50.

Trận chung kết đáng nhớ của các cầu thủ Manchester United Bất chấp những cú sốc văn hóa ở Moscow và chất lượng thức ăn tệ trong khách sạn.

Bài viết cung cấp độc quyền bởi Cái dớp của Sir Alex Với những ký ức đáng thất vọng như thế. U có thể san bằng kỷ lục đó trong một tương lai không xa.

Petr Cech. Và có lẽ điều đó cũng có tác động nhất quyết đến tâm lý của trọng tài khi ông ấy quyết định đuổi Drogba. Chúng tôi đã ăn mừng điên loạn và tôi thậm chí bị ướt nhẹp từ đầu tới chân đến nỗi phải thay bộ vest mới. Nhưng về căn bản thì cậu ta là một cầu thủ chạy cánh và vẫn tự tạo ra 3 thời cơ cho mình mỗi trận. Dù vậy. Và tôi thậm chí còn không tin nổi là chúng tôi đã thắng sau khi Van der Sar đẩy được cú sút quyết định của Nicolas Anelka.

Và chỉ tìm cách phá bóng. Tôi luôn tin rằng M. Tôi đành phải xin lỗi vì chẳng thể mời ông ấy một ly champagne.

Dứt điểm trúng xà ngang một lần và bỏ lỡ một quả penalty. Đôi lúc bạn hy vọng rằng các vị thần sẽ dõi theo và phù trợ bạn. Nhưng có Chúa mới biết chúng đích thực là loại rượu gì. Chelsea chơi tốt hơn và giữ thế chủ động trong 25 phút đầu hiệp 2.

Thứ hai. Tuy nhiên bàn thắng của Lampard vào cuối hiệp một đã giúp xoay chuyển cục diện trận đấu. Tôi nghĩ rằng M. Khi chúng tôi đánh bại Bayern Munich. Và ông ấy đã đúng vày bóng đá Anh rồi sẽ có những thành công vang đội ở trường đấu châu lục.

Anh ta chỉ cần sút thành công là Chelsea sẽ thắng trận.

Đến khi Barca giành lại thế trận thì chúng tôi lùi về phòng ngự sát vòng cấm. HLV thủ môn của chúng tôi đã tổng hợp tuốt luốt những dữ liệu cần thiết và chỉ cho Van der Sar rằng từng cầu thủ của Chelsea sẽ thực hành quả penalty như thế nào. Đội bóng đã hóa giải thành công một sức ép khủng khiếp và cho thấy sự tập hợp tót vời.

Hòa 0-0 trên sân khách và thắng 1-0 trên sân nhà. Avram Grant là một người dễ mến. Ở bàn thắng mở tỷ số

Tự truyện Alex Ferguson (Chương 12): Một đêm ở Moscow

Drogba là một cầu thủ mạnh mẽ và có khả năng ghi những bàn thắng không tưởng.

Từ đó cho đến hết trận. Hoặc đơn giản là Matt đang nhìn xuống từ trên cao. Chúng tôi chẳng thể tìm thấy chai champagne nào ở sân Luzhniki. Như đêm nay ở Moscow. Một trận đấu không bình thường Đó kiên cố không phải là một trận chung kết Cúp châu Âu bình thường.

Tuy nhiên. Tôi biết rằng mình phải dùng lời lẽ một cách cẩn trọng. Khi Andy Roxburgh (GĐKT của UEFA ở thời điểm đó – ND) vào phòng thay áo quần để nói lời chúc hạ. Chúng tôi muốn khẳng định triết lý bóng đá của mình. Tôi tìm cách lấy lại quyền kiểm soát và kéo Rooney ra cánh phải. Một giây phút phân vân của Ronaldo là đủ để trao cơ hội vào tay John Terry.

Bất kể thứ đồ uống trong chai là cái gì. Tôi không tin rằng Chelsea phải chịu nhiều sức ép hơn chúng tôi khi thi đấu trước sự chứng kiến của Roman Abramovich ngay tại Moscow.

Quá trình chuẩn bị cho trận đấu đã diễn ra suôn sẻ. Một số viên chức cố gắng tới các quán bar để tìm mua đồ uống có cồn. Matt đã đưa M. Giúp anh ấy vượt qua kỷ lục về số lần ra sân mà Bobby Charlton đang nắm giữ. Bởi họ đã cầm hết mình để đến được đây. Nhưng tôi không muốn cảnh tượng đó đấu nữa. Họ đã dùng đủ mọi loại tiểu xảo để gây áp lực lên trọng tài.

Và bản thân trận đấu cũng đã diễn ra hết sức kịch tính.

Ngay cả sau hai thất bại trước Barcelona vào các năm 2009 và 2011 bởi chúng tôi đã giành được thêm sự trọng ở châu Âu. Đúng với kỳ vọng của tôi rằng Manchester United xứng đáng giành thắng lợi nhiều hơn ở trường đấu châu lục.

Ở vòng bán kết chúng tôi đã đánh bại Barcelona. Vì múi giờ của Nga lệch với Tây Âu khoảng 2-3 tiếng. Hoặc thậm chí là ở trong đó. Trong trận bán kết Champions League của Chelsea trước đó. John Terry. Sân vận động Luzhniki Dù vậy. Trận đấu phải được tổ chức vào lúc 10. Ronaldo đã giành thắng lợi trước Essien trong pha không chiến và kế hoạch đã được thực hành một cách hoàn hảo.

Trong 20 phút đầu ở Nou Camp chúng tôi đã chơi tốt. Tôi khó có thể lạc quan khi trận đấu kéo dài qua 2 hiệp phụ

Tự truyện Alex Ferguson (Chương 12): Một đêm ở Moscow

Có một số trận Ronaldo ra sân trong vai trò tiền đạo. Ngay cả khi Drogba không bị đuổi đi chăng nữa.

Nhưng tôi sợ là ông ấy không đủ mạnh mẽ để quản lý đám cầu thủ Chelsea đó. Nhưng có nhẽ đích thực tồn tại điều gọi là mạng và tôi nghĩ nó đã có đóng góp nhất quyết vào những chiến thắng của chúng tôi.

Và Abramovich cũng vậy. 45 tối theo giờ địa phương. Chiến thắng năm 1999. Rút cục thì chúng tôi đã có thể thở phào nhẹ nhàng. Anh ta. Bởi chúng tôi đã có danh hiệu VĐ châu Âu thứ 3. U đến châu Âu bất chấp sự phản đối quyết liệt từ các nhà điều hành bóng đá Anh. Từ lo âu đến chiến thắng Chúng tôi đã khởi đầu trận đấu với Chelsea một cách đầy khí thế và có lúc tôi đã nghĩ rằng đó sẽ là một màn tàn sát với ít ra 3-4 bàn xa rời.

Dù hầu hết các cầu thủ của chúng tôi đã đá rất tốt. Điều mà lẽ ra chúng tôi nên làm trong các trận chung kết năm 2009 và 2011 nếu như tôi không cố gắng giành chiến thắng bằng lối đá đôi công. Người còn tệ hơn các Sa hoàng khi sát hại rất nhiều thần dân của mình để phục vụ cho việc quốc hữu hóa sinh sản nông nghiệp. Đưa Hargreaves vào giữa.

Lúc đó tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh và tự hỏi: “ Mình sẽ nói gì với các cầu thủ nhỉ? ”. Đó là trận đấu thứ 759 của Ryan Giggs. Michael Essien đã đá hậu vệ phải nên tôi quyết định xếp Ronaldo đá cánh trái để phá hoang vị trí của Essien.

Và khi Terry sút hỏng thì sự tự tin của tôi bắt đầu trở lại. Chúng tôi đã tiến gần hơn đến thành tích 5 lần VĐ châu Âu của Liverpool.

Khi Drogba có một pha chấm dứt trúng cột dọc. Mối lo ngại chính của tôi là an ninh: tôi đã đọc nhiều cuốn sách về cuộc cách mệnh Nga và Stalin. Thứ nhất. Từ cự ly ngoài 30m. Diễn ra đúng vào ngày sinh nhật Sir Matt Busby.

Trò chơi của số phận Trong giây phút chiến thắng ấy. Ashley Cole và Frank Lampard là hạt nhân của đội bóng và tạo ra một thần thế rất lớn trong phòng thay đồ Chelsea. Nhưng tôi thì không nghĩ thế. Sẽ không công bằng nếu như tôi “sấy tóc” họ sau một trận chung kết Champions League.

Bạn có thể gọi đó là sự ngây thơ về mặt chiến thuật nếu bạn muốn. U mới là đội áp đảo. Tôi không quá tin vào những sự trùng hợp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét