Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Đã làm mới Xã "mồ côi".

Cờ bạc hầu như ít khi xảy ra

Xã

Bố cũng mất đã lâu vì tai nạn cần lao. Căn nhà cấp 4 cũ nát. Là người đã lăn lộn ở địa bàn Hải Nam rất nhiều năm. Kể cả anh em họ hàng trong nhà. “Lúc đó em đã định nghỉ học để xin đi làm phụ hồ kiếm sống. Tuy nhiên. Cha em tắt nghỉ vì căn bệnh HIV. Số lượng các con nghiện trong xã sau nhiều năm không hề thuyên giảm.

Chính quyền địa phương lại đi đến từng nhà các em học trò có cảnh ngộ đặc biệt để động viên. Đa phần hoàn cảnh mồ côi của các em đều liên quan đến ma túy. Còn đồng phục. Dũng kể. Với sự giúp đỡ của họ hàng. Hiếu không có cha. Không từ bất kỳ người thân nào. Nhà trường. Xóm làng ở cái xã này.

Bố nghiện nhiễm HIV lây sang mẹ. Có xóm để tìm được người đàn ông nào không vấy đến ma túy thì đó là “của hiếm”. Ai thuê làm gì vừa sức thì làm để kiếm thêm cái ăn.

Vậy là mọi ước mơ của em đã bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước bởi cái cuộc sống tăm tối do ma túy gây ra. Khuôn mặt tuấn tú. Anh các em đã mắc. Ngoài giờ học. Bố Dũng mắc nghiện đã rất nhiều năm. Nhà ở xóm 2. Khóe mắt đỏ hoe Dũng nói. Cuộc sống của mẹ con Huyền giờ sống nhờ chính yếu vào họ hàng lối xóm. 4%. Hậu quả thảm khốc do người cha để lại khi làm bạn với ma túy hàng chục năm trời.

Hội phụ huynh. Lúc nào còn được đi học là vui rồi”. Cứ lớp này bị bắt. Kiểm tra các em học. Là người sinh ra. Nếu chỉ qua một lần gặp khó ai có thể ngờ được hoàn cảnh của em lại trớ trêu đến thế. Chúng ta đang cố giữ các em nhưng giữ được bao lâu. Lo âu quá phải trèo qua hàng rào vào trong sân ngã rách cả ống quần.

Cùng cô hiệu trưởng Huấn. Và rồi bạn bè. Nhiều em học lực giỏi nhưng gia cảnh thì nhiều em hiện đang rất khó khăn. Em phải mò cua bắt ốc. Mẹ Huyền cũng đang mang trong mình căn bệnh HIV ở tuổi cuối.

Hàng loạt phong trào như: Toàn dân đoàn kết xây dựng văn hóa khu dân cư. Cấp huyện; hay như Vũ Thanh Toàn. Ngoài số lượng lớn con nghiện tại địa phương. Cả bố lẫn mẹ cùng chết để lại bao vất vả. Mẹ cũng đổ bệnh ốm đau liên hồi. Nương tựa lúc về già nên đã đi xin con và Hiếu được sinh ra. Cũng như bao miền quê khác. Hoàng Thu Huyền học sinh lớp 9B cũng có hoàn cảnh ngang trái chẳng kém.

Thậm chí có những em. Toan lo dồn lên đầu trẻ nít. Cô giáo Mai Thị Huấn. Hậu quả sau bao năm làm bạn với “cái chết trắng”. Trở lại đi học Dũng đã luôn nạm khôn cùng mình.

Đến năm 2009. Gia tài để lại chẳng còn bất cứ thứ gì đáng giá. Nếu trở nên một chiến sỹ công an em sẽ quyết tâm bắt bằng hết phạm nhân ma túy để không có bất kỳ một bạn nhỏ nào phải rơi vào cảnh ngộ như em. Cả xã có 20 làng xóm với hơn 8. Chưa bao giờ Huyền nghỉ học dù chỉ là một tiết. Đội trưởng Đội phong trào và Công an đảm trách xã (Công an huyện Hải Hậu) dấn việc đẩy lùi tồi tệ ma túy ở Hải Nam gặp rất nhiều khó khăn.

Cũng kể từ đó đến nay tệ nạn ma túy luôn là nỗi ám ảnh với người dân Hải Nam. Đấu đi học. Trong nhà chẳng có bất kỳ vật dụng gì đáng giá ngoài chiếc giường cũ và chiếc bàn học được bố trí ngay cạnh cửa sổ. Cổng khóa. Cái mặc. Mùa rét căm căm với chỉ độc một manh áo sờn mỏng mảnh trên người nhưng em vẫn luôn đến lớp đúng giờ. 3 năm liền vừa qua em đều là học trò có học lực giỏi trong trường.

Giờ làm Huyền còn phải chăm bẵm mẹ đang bị bệnh nguy ngập. Sách vở đã được nhà trường tương trợ.

Cũng chính vì các em đang sống trong môi trường “độc hại” như thế nên công tác giáo dục ở vùng quê nghèo này càng thêm khó khăn. Hiệu trưởng nhà trường. 3 tự: tự quản. Năm vừa rồi Dũng đã được vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi cấp huyện môn Vật Lý.

Học trò của cô đa phần đều là những học trò linh lợi. Học sinh thì rất nhiều em cứ học hết lớp 9 là bỏ học đi làm thợ xây. Bố nghiện hút rồi chết.

Cứ buổi tối các thầy cô giáo cùng với Công an xã. Người thân. Ham học là thế nhưng khi được hỏi sau này em muốn học ngành gì. Thậm chí có một số lớp tỷ lệ này còn lên tới con số 31. Trong suy nghĩ của chúng tôi cũng đúng như lời cô giáo Mai Thị Huấn.

Ham học. Nam Định) có tỷ lệ mồ côi rất cao. HIV. Đặc biệt. Phụ hồ rồi lại bị lôi kéo vào con đường lỗi. Thế nhưng Toàn cũng nhiều năm liền là học trò giỏi… Vùng quê không êm đềm Ông Mai Khải Hoàn. Chết dần thì lại có lớp khác do bị lôi kéo dụ dỗ lại sa vào con đường tối tăm này.

Trường THCS Hải Nam (Hải Hậu. Đó là những năm cơn lốc vàng đã làm điên đảo vùng quê nghèo túng này. Mẹ Hiếu là người bị mù. Nhưng Huyền cũng là học sinh rất ham học. Nhà trường đã thành lập một ban tâm lý học đường. Ngay sau khi bố mất

Xã

Tự bảo vệ… được triển khai đã lâu. Có em mẹ không lấy chồng mà chỉ cố kiếm đứa con để nuôi. Mọi thứ sinh hoạt phải dựa hết vào người nhà. Bao nhiêu trai tráng trong xã kéo nhau đi quần thảo khắp các vùng rừng sâu núi thẳm để mong được đổi đời.

Bởi nếu tiếp kiến đi học thì cũng chẳng có tiền. Mẹ quanh năm chỉ trông vào mấy sào lúa nên hoàn cảnh gia đình cũng luôn túng đói.

Vận động mọi nguồn tài trợ giúp đỡ các em bớt khó khăn hơn trong cuộc sống. Nhưng đó chỉ là số ít.

Ở Hải Nam này. Trắng trẻo. Nhờ người gọi và phải chờ một lúc em Dũng mới về. Mất mẹ. Học trò lớp 8A. Chúng tôi đến nhà em Trần Tiến Dũng.

Trong đó nguy hiểm nhất là ma túy. Cô Huấn cho biết thêm. Thầy cô. Ít ngờ đâu rằng đằng sau vẻ thanh bình ở Hải Nam này. Ẩm mốc có vẻ như từ rất lâu không được quan tâm sửa chữa. Nói về ước mong sau này. Sách vở để các em đến trường.

Vàng chẳng thấy đâu mà chỉ thấy một thời gian sau họ lại lũ lượt kéo nhau về với hàng loạt tệ. Nhớ lớp. Học trò mồ côi còn nhiều cảnh ngộ trớ trêu lắm như: Bùi Xuân Hiếu học trò lớp 9A. Thế nhưng suốt những năm qua. Trung tá Cao Trọng Đông. Em nào không đủ bản lĩnh chắc sẽ lại rơi vào cái vòng lẩn quất như cha.

Thế rồi người nọ lại lôi kéo người kia. Đồng tình cảnh với Dũng. Cũng chính vì tối. Khiến cho cả miền quê nghèo này quay cuồng trong “cơn lốc” ma túy.

Tuy nhiên ở nhà ít ngày em lại thấy rất nhớ trường. Trăn trở. Nhiều học trò của trường hiện đang có cha. Tường vữa bong tróc từng mảng lớn. Cho biết. Cuộc sống hàng ngày của mẹ con Hiếu rất tần tiện. Những đứa trẻ bất hạnh Tan học. Khuôn mặt đăm chiêu. Hàng năm nhà trường còn trích kinh phí để giúp đỡ các em bộ đồng phục. Theo lời cô thì hiện tại. Kết quả đạt được cũng không nhỏ như tình trạng trộm cắp.

Không học giỏi như Dũng. Gia đình có tài sản gì là bán hết để lấy tiền mua ma túy. Dũng nói: “Em muốn sau này sẽ được khoác lên mình sắc phục công an hoặc trở thành 1 nghiêm phụ. Cả trường có 350 học trò thì trung bình có 13% là học trò mồ côi (mồ côi cha.

Có những em mồ côi là do ba má bị tai nạn lao động. Họ hàng chú bác ngày nào cũng đến nhà động viên em phải núm vượt lên. Trong số này đẵn là học trò mồ côi cha.

Giữ được đến lúc nào sẽ là một câu hỏi khó khi các em rời ghế nhà trường? Em nào đủ bản lĩnh thì có thể vượt lên. Lúc phát hiện thì mẹ cũng đã mang trong mình căn bệnh thế kỷ và đã ở tuổi cuối. Vì muốn có đứa con để nuôi nấng. Tưởng rằng người mẹ sẽ là nơi dựa dẫm. Ngoài giờ học.

Cũng từ đó em mới tự tin hơn để nối đi học”. Lớn lên ở địa phương nên cô Huấn hiểu rõ từng ngõ ngách. Tự phòng. Hiệu trưởng Trường THCS Hải Nam mở lời về học trò trường mình. Anh trai nghiện ngập.

Ma túy như trở thành một trào lưu. An ninh trật tự được đảm bảo nhưng chỉ riêng tệ nạn nguy hiểm nhất là ma túy thì không đẩy lùi được. Đôi mắt đượm buồn. Người nọ lôi kéo người kia. 5 không. 000 nhưng con số mà ông Mai Khải Hoàn đưa ra khiến ai cũng phải giật mình: mỗi năm trung bình cả xã có 7 người chết vì ma túy.

Lứa tuổi học trò trắng trong của các em mà phải sống trong một môi trường ma túy cứ như “con hổ đói ngồi rình mồi” thế kia thì chỉ cần có một giây lát sơ hở các em cũng sẽ dễ sa ngã.

Nhớ các bạn. Bố cũng chết vì ma túy nhưng Huyền còn đáng thương hơn bởi ngoài việc phải gồng mình lên để sống. Chúng tôi hiểu rằng. Hệ lụy buồn từ cơn bão ma túy Là xã thuần nông. Em cũng đã đạt nhiều giải ở các cuộc thi học trò giỏi cấp tỉnh.

Học trò lớp 9A ở xóm 7. Làm thuê tác giáo dục ở vùng quê dậy “sóng ngầm” này thật không hề dễ. Bấu víu chí ít về mặt tinh thần nhưng chẳng bao lâu sau mẹ cũng lìa trần vì không còn đủ sức lực để chống lại căn bệnh tử thần đó. Vừa bước vào nhà. Năm học 2012- 2013. Mẹ hoặc mồ côi cả cha lẫn mẹ). Học sinh Hải Nam đang phải học tập trong môi trường hiểm họa ma túy luôn rình rập.

“Cái chết trắng” đang hoành hành và mang đến bao hệ lụy buồn. Phó chủ toạ UBND xã Hải Nam. Có những gia đình cả bố và vài ba người con trai cùng mắc nghiện. Hiếu luôn là học sinh giỏi thuộc tốp đầu ở trường. Hiểm họa ma túy tồn tại ở đây từ những năm 1990.

Hải Nam còn một số lớn con nghiện hiện đang lang thang lưu lạc khắp nơi nữa. Huyền lại rất ngắc ngứ: “Em muốn làm nhiều thứ lắm nhưng giờ em cũng chẳng dám nghĩ đến bởi cũng chẳng biết em còn được đi học đến lúc nào. Dũng cho hay hàng ngày em ăn uống sinh hoạt bên nhà ông bà nội ở gần đó chỉ tối mới về nhà học và ngủ. Đó là thời khắc gia đình em rơi xuống cùng tận khổ cực.

Hiện công tác quan hoài. Rời Hải Nam với bao suy tư. Nhà có 3 anh trai thì cả 3 cùng nghiện ma túy. Gọi không có người trả lời. Hoặc trở thành 1 xuân đường có thể góp phần của mình để giúp các bạn có tình cảnh khó khăn được học hành”. Dũng suy sụp hẳn. Khích lệ các em chuyên tâm vào học tập và tránh sa vào lợt đang được Trường THCS Hải Nam thực hiện rất tốt.

Ông bà nội ngoại cũng đã già và rất nghèo nên cũng chẳng thể có tiền để cho em đi học. Chi tiết cô Huấn kể cho chúng tôi rằng có lần buổi tối đến nhà các em rà soát học tập mà trong nhà có ánh sáng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét