Mai đến lấy xe của tôi xong
Này. Cơ mà ngập bủm như hầm xe Mỹ Đình hay Thái Thịnh "ngày ấy" thì cũng toi hết! - Ối giời. Chẳng có thằng NN hay tên chính chủ nào khác con Hà này cả. “Quăng quật” thân xác mấy ngày bữa nay hả? Bã cả bọt mép.
Chả là hai vợ chồng định mua một chiếc xe đa dụng. Thế còn chuyện xuất hóa đơn vào tên công ty của ông xã để bọn em được khấu trừ chút đỉnh thì ban nãy cái cô bán hàng kể lể khó khăn gì em chưa hiểu? - À. Các mác bình dân hơn thì họ tùy biến nhiều.
Nói nhỏ. Đồng lòng cải thiện chất lượng cuộc sống rồi hả? Cung hỉ! Thế định mua xe gì? - Anh bàn với ông xã thế nào em có biết đâu.
Sáng mai đi lấy. ! Vợ tôi đấy! Cô ấy mà nghi ngờ. Chỉ sợ ngập. Vì tiêu chuẩn khí thải ở các nước sản xuất được ôtô luôn khe khắt hơn ở các nước chỉ biết mua và lắp xe để đi.
Lành nhất là chiếc Kia "to. Nhưng đừng lo. Nevada. Anh Hưng tốt thật. Ông xã bảo em tìm anh hỏi xem thế nào? - A. Anh Hưng ạ. Em Hà đây mà. Trốn đâu mà để con “mèo già” nhà ông nó tha tôi đi xem xe. Nhưng trong hóa đơn mà ghi đủ số tiền đó thì chết với mấy ông quan thuế.
Cứ như cổ phiếu. Hồi năm 2008 mà mình có ôtô thì chắc là toi rồi còn gì! Liệu xe Nhật. Tội gì? Mà xe để đi thì em cúng “giải màu” cũng chỉ mất vài trăm bạc ta. Em thích đấy. Bảo hiểm. - Khiếp. Nhập cảng hay trong nước. Nhưng vẫn phải đúng quy định của Bộ Y tế. Thách ông tìm đâu ra cái xe đó bán bằng giá của thằng Hưng xoăn này! - Mạnh mồm đấy! Duyệt.
Xe nhập chắc chắn tốt hơn cho môi trường. Hưng à. Bọn anh có thể bán xe cho em theo giá thỏa thuận. Bọn tôi chỉ có ba chục. Anh cho em xem xe nhé! - Ok. Mà anh bảo xe lắp trong nước cũng không tồi. Trước khi đi công tác. Tóm lại là nàng sẽ không để sót một làn khói mảnh nào bay ngang qua mũi. Phải tính vào cả.
Chưa thấy hàng gì hot thế. Xe nhập nguyên chiếc là đắt các kiểu đấy! - Vầng. Đã mua ôtô thì không lo nóng.
Nhưng dù lắp ở đâu thì cái ôtô vẫn phải đạt tiêu chuẩn kỹ thuật lưu hành. Ông gọi cho tôi mấy "cò mồi sơn son thếp vàng" đến trả giá cao hơn đòi cướp hàng nhé! Mà giấu cái xe màu trắng đi cho tôi. Hồ hết khách hàng mua xe lần đầu và mới 100%.
Muốn lấy ngay phải "tiêm" thêm ít ra 1 ngàn đô. Sao các anh ăn lãi khiếp thế? - Ô hay. Các điều kiện an toàn cũng cao hơn. Ôtô chứ có phải cái điện thoại đâu mà xách tay về từ Đông Nam. Có tháo hết ra thì em cũng cũng biết gì mà xem. Nhưng một khi được nàng tin yêu. Qua điện thoại - A-lô.
Mà đấy là anh em quen thói "gần chết" đấy. Mỹ giỏi chịu nước hơn hả anh? - Như nhau tuốt! Vấn đề là thằng nào lỗ mũi cao.
Thì khoanh tay. Em mà muốn mua cái màu đen 7 chỗ cao to kia á. Bặm trợn quá! Anh đưa tay em bám cho chắc ăn. Rẻ". Trả tiền xong mà không dắt xe đi ngay thì cứ 15 phút lại có một người đến trả thêm 500 đô.
Mà người ta bảo xe Nhật. Cái nào cũng xỉn xỉn. Chăm bẵm. Đêm anh bị "nhớ nhà" thì "giao ban" với ai? Mà không có xe màu xanh. Nơi mà xe hơi là một tài sản lớn (như căn nhà).
Khỏe. - Xin bố! Nhắc lại nhé: một đống tiền tài em. Ì. Hớ hênh. Đến Showroom xe nhập - Anh Hưng này. Hàng về rồi à! Xe mới hay cũ. Ình. Hàn hay Âu. - Hay quá. Vận chuyển. Bỏ tiền ra đủ mà viết cho người ta cái giấy cũng không được. Mấy cái xe ở đây đẹp quá. Đen đủi mà mình rước về thì chết í chứ! - ??? - Anh ơi.
Em đi một mình lơ ngơ vào đây tụi nó còn lấy chổi xua ra ngoài ấy chứ! Muốn thử "trơ trẽn giữa bầy sói" không? - Thôi thôi.
Nếu mình nghĩ lại ngay thì cũng ăn ra gần chục triệu. Ôm tiền ngủ thì cất anh vào két à. Mẹ “bổi” nhà tôi là một điển hình sát sườn. Phiền ông chút được không? - ầy dà! Lại chuyện mua xe chứ gì. Phải nộp tiền ký hợp đồng trước. Bổ. Bổ. Hiểu chưa? - À đấy đấy. Mà mỗi hãng cũng có mức độ quản lý cấu trúc sản phẩm khác nhau.
Bảo hành. - Gượm đã. Xong mình đi ăn sáng ở Nắng Sài Gòn nha. Buông thả. Bến bãi. Đề nghị chất lượng chung của hãng. Nhưng sao cái nào cũng đắt thế hả anh? - Thì đã bảo xe nhập khẩu rất đắt mà lại. Mà cô vẫn chưa chấp thuận. Thuê và cải tạo showroom. - Cái màu đỏ kia giá ở nước ngoài bao nhiêu anh nhỉ? - Khoảng 1/3 giá bán ở đây. Cái cô này! Muốn "sống chất lượng cao" thì phải ngâm với lũ! Như anh đây này.
Thì thả phanh mà tận hưởng sự thương xót. Làm cái giấy bán là ô kê. Nghe kể hết rồi. Rồi cái xe mới được nằm ở đây cho cô xem.
Rình rập. Nếu là anh thì anh mua cái xe màu xanh ngọc kia giá bao nhiêu? - ??? Tôi đi công tác về - A-lô
Ngon. Ôm ấp một đêm rồi hãy tiêu được không m. Em cứ hỏi 10 bác bán xe nhập tiểu ngạch thì có đến 11 ông bó tay với vụ viết hóa đơn bằng giá bán. Ở Mỹ thì các bang Texas. Rườm rà. Vợ chồng em muốn mua ôtô. Lấy về cho em vuốt ve. Tất tần tật những thứ quý nhất mà nàng có hoặc sắp có.
Mai đến chỗ anh Hưng lấy xe sớm. Chỉ cảm thấy không cần chứng cớ. Là kết quả hà tiện nhiều năm và mua cho cả gia đình. Tiền vợ chồng mình tảo tần "be bờ. Không lẽ tiền tôi ki cóp cả đời để cho mấy ông mang đi đặt cửa Bác-xa à?! Mà đến đây em cứ thấy gờn gợn.
Ví như Mẹc hay Bi-em thì bán ở đâu cũng tốt. - Úi. Tôi bị điên rồi. Mua xe này xong thì hết cả tiền lo cho con bé lớn đi du học.
Người khác đến đây không được chiều như thế đâu. Khỏe. - Mà sao trông "hàng họ" quê thế? - Bé mồm thôi. "To. Tốt nhất là cứ giữ bảng số của người ta mà đi. Bần tiện. Showroom xe cũ - Anh Hưng này. Cả tin. Hàn hợp với khí hậu bên ta hơn hàng Âu – Mỹ phải không anh? - Không hẳn thế. Hào phóng. Con xe đó đang "sốt cấp tính". Xe cũ mà trông được phết. Hay chịu khó đưa em đi xem tí nhé.
Như dịch vụ thẩm mỹ ấy. - Dễ. Nhờ ông lo vụ đó và bao tên luôn. Đắp đập" cả chục năm.
A. Là vặn vẹo. Á hay Âu hả anh? - Xe nhập mới coong. Sau đây. Giá chẳng hề rẻ.
Nếu không lấy đâu ra giấy phép? Nhưng xe lắp trong nước lại lợi thế hơn về chế độ hậu mãi.
Tôi dặn bà xã đến gặp ông bạn có showroom xe nhập mà xem trước vài mẫu cho mở mang tầm mắt. Bới bèo ra bọ và còn khối hành vi không tiện biểu lộ. Tưởng bở mà khinh xe lắp trong nước hả?! - Làm gì mà ghê thế? - Chứ lại không à. Phụ tùng. Đái vào mặt lũ chứ sợ gì! - Thật á?! Tởm quá! Dư mà có phải xe nhập thì tốt hơn lắp trong nước không hả anh? - Một cách tương đối và còn tùy loại.
Có loại làm biển NN cũng được. Ông mang ra cửa hay để luôn tại đó bán ngay cũng cũng lãi 500 đô. Ngày xưa thì khái niệm "nhiệt đới hóa" cũng quan trọng đấy. Trắng hợp với mệnh của em thì cũng mua nhé! - Không sao.
Đông Bắc? Anh bảo đảm chất lượng và giá ưu đãi. Hay thôi hả anh?! Đi cũng chết. Khái niệm ôtô riêng mới bắt đầu phát triển. Ngon. Lo lo thế nào ấy anh ạ. Người đâu mà thờ ơ thế không biết. Vì họ phóng nhanh hơn ta. ? - Tùy. Nh. Em cứ nghĩ đến cái vụ ngập nước mới rồi là lại bủn rủn bộ hạ. Rẻ" màu cà phê sữa mà ông cho tôi đi thử tuần trước í.
Nhưng bây giờ mờ nhạt rồi. Nhưng loại xe du lịch hợp với nhu cầu của em thì mỗi nhãn hiệu chỉ có 1-2 chọn lọc thôi.
Kể cả ông xã cũng không tin. Nếu sốt ruột thì anh làm hộ cho nhanh. Mụ ấy thì xem xét gì. Thuế má. Lỗ thải vểnh sẽ có cơ may hơn. Nói thế thì được. Vay vốn. - Chậc! Xe lắp trong nước - Anh ơi. Đếm chác mất thời gian! - Eo. Đáng kể ra dáng! Em cân tự nhắc tầm giá xe và khả năng trả phí sử dụng xem sao. Mà bên châu Âu mùa hè nó cũng nóng không thua gì mình đâu.
Quê quê. Có cả nhà máy lắp xe mà họ chỉ xuất xưởng có vài mẫu leo teo thế này thôi à? - thường nhật họ lắp 5-7 sản phẩm đấy. Mồm mép như dân buôn xe í! Thế em đi rút tiền nhé? - Chuyển khoản! Rút riếc.
Vì hồ hết ôtô phổ biến được thiết kế thích hợp cho toàn cầu. Thiếu đâu trả góp. Bọn em có trên ba chục nghìn thôi. Mà là chỗ quen biết. Nhé! - Chán nhỉ. Ngăn chặn.
- Giời ơi. Ở mình. Ít phụ thuộc lương tâm. Có các loại tốt - khá - kém. Với giá cao ngất ngưởng. Ngập xe thì trèo lên nóc. Bồng bột. Anh Hưng có xe ngon rồi. Xin trình bày giao thiệp của nàng với ông bạn tôi. Sàng lọc. A. Giải quyết cô vợ - Này mình. Xe thì ít kiểu dáng. Xin kiếu nhé! - Tôi vừa đi Thái về. Đang dùng nó phải làm sao thì người ta mới phải bán đi chứ nhỉ? - Tiền nào của nấy.
Màu gì em cũng "nuốt mung". Ý em là ngộ nhỡ chủ cũ họ đâm xe rồi "ngoẻo" trong đó thì sao? hay cái xe này nó xui xẻo. Ình. Chán! Hay cố đưa em đi xem mấy cái xe cũ còn mới mà giá cả thì rất hợp lý như anh khoe với ông xã em hôm Tết? - Chiều cô. Ở nước ta. - A. Anh đã bảo người ta tháo tung ra cho mình xem rồi còn gì.
Anh bày cách cho. Khó khăn. Mua. Lãi kinh doanh. Mà nằm hầm rồi còn toi thì em vái cả nón! Đống tiền tài em chứ ít gì! - Ô hay.
Có sợ giấy tờ thủ tục dắt dây nhì nhằng không? - Hơi hơi. Em hỏi thật nhé.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét