Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Nhớ thương Người ta phải sống hay hay tốt hơn.

Chúng ta cần phải tiếp nghiên cứu cuộc đời và sự nghiệp của Đại tướng, kế thừa di sản ý thức mà Đại tướng để lại. Nghĩ về sự ra đi của Đại tướng và những giọt nước mắt của hàng vạn, hàng triệu đồng bào trong những ngày này, chúng ta càng hiểu hơn một lẽ sống ở đời. Ý thức ấy khiến chúng ta tự hứa với lòng mình rất nhiều trong thời khắc linh vĩnh biệt Đại tướng, khi linh cữu Đại tướng được hạ xuống mảnh đất Vũng Chùa - Đảo Yến và những nắm đất của quê hương Quảng Bình bắt đầu được rải lên trên ….

Chúng ta yêu chuộng hòa bình, như Đại tướng nhận mình là Đại tướng của Hòa bình, nhưng chúng ta cũng sẵn sàng “quyết đấu, quyết thắng” vì không gì quý hơn độc lập tự do và sự chu toàn bờ cõi. Nên, ngay khi biết tin Đại tướng mất, nhà sử học Dương Trung Quốc đã nhận định rằng, theo phong tục tín ngưỡng truyền thống, vững chắc quần chúng.

# Rất công bằng, không bao giờ quên ơn ai, từ ngàn đời nay đã thế. Vậy thì ngày nay, nước Việt Nam ta, đã lớn hơn, mạnh hơn, chúng ta phải tự cường được với thế giới.

Chúng ta cần biến ý thức quyết chiến, quyết thắng của Đại tướng thành một phong trào rộng lớn trong giới trẻ, trong đương đầu với thù trong giặc ngoài và trong chống chọi với mọi thách thức trong cuộc sống.

Hai ngày Quốc tang Đại tướng đã chậm rãi trôi qua. # Sẽ lập đền thờ để ghi nhớ công ơn Đại tướng. Đó là cách để tinh thần của Đại tướng bất diệt trong chúng ta. Nhưng nghĩ suy ấy không chỉ là để ôn lại quá vãng hào hùng mà còn để chúng ta nhận rõ hơn về cuộc sống của chính mình hôm nay và mãi về sau này… 2.

Nghĩ về Đại tướng, chúng ta nhận ra rằng, giang sơn Việt Nam chúng ta trong thế kỷ 20, chưa có nhiều tiềm lực và vị thế quốc tế như ngày nay, nhưng dưới sự lãnh đạo của Đảng, của chủ toạ Hồ Chí Minh… và với vai trò Tổng chỉ huy quân đội của Đại tướng, chúng ta đã dám chiến đấu và đã đánh thắng những quân thù hùng mạnh nhất trong lịch sử, đó làThực dân Pháp và Đế quốc Mỹ.

Cuộc sống luôn công bằng đối với những người như thế. Chúng ta nhớ rằng, năm 1944, giữa lúc nước sôi lửa bỏng, lực lượng vũ trang của Đại tướng mới có 34 đội viên “chân đất” trong đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.

Tuổi xanh ngày bữa nay, mỗi đứa ở mỗi công việc, vị trí khác nhau, nhưng trong bất cứ tình cảnh nào, ở đâu, mỗi người cũng có thể tận trung, tận hiến, tận tụy… cho sơn hà, cho đồng bào, cho công việc của mình và cho những người xung quanh. Đó là sự tận trung, tận hiến cho giang sơn, sự tận tụy hết mình cho đồng bào, đồng chí. Đông Kinh Thể thao & Văn hóa.

Hôm nay, 14/10, ngày đầu tuần, chúng ta trở lại với những ngày làm việc thường ngày, với những toan lo, khó nhọc thông thường; với những dự định còn dở dang trước đó… Thế nhưng, những gì mà Đại tướng khơi dậy trong chúng ta những ngày này chắc chắn sẽ không phải là những xúc cảm tạm thời, kiên cố không phải là những lời hứa xốc nổi.

Nghĩ về Đại tướng, chúng ta nhận ra rằng, Đại tướng cùng toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đã sang trọng những thời điểm khó khăn hơn rất nhiều so với những gì mà chúng ta phải đối mặt ngày nay - trong nền kinh tế thị trường đang phải “tái cơ cấu” và trong sự hội nhập với vô vàn thách thức… Nhưng bằng sự đồng lòng đoàn kết, bằng ý chí quyết đấu, quyết thắng, Đại tướng đã góp phần quan yếu làm nên những thắng lợi lẫy lừng năm châu chấn động địa cầu trong thế kỷ 20, đưa giang sơn Việt Nam “từ máu lửa, rũ bùn đứng dậy sáng lòa”.

3. Quần chúng. Thế mà chỉ 1 năm, lực lượng ấy đã thành một làn sóng “người lên như nước vỡ bờ” trong tổng khởi nghĩa giành chính quyền, rồi Toàn quốc kháng chiến. Một cách hết sức tự nhiên, trong những ngày tang lễ Đại tướng, tinh thần dân tộc đã lên rất cao, không chỉ trong những đời trung niên - những người đã trải qua các cuộc kháng chiến - mặc cả trong lớp trẻ hiện tại… tinh thần ấy trỗi dậy như một làn sóng ngầm trong tâm khảm của mỗi người khi xếp thành các hàng dài trước các điểm viếng hay khi nghiêng mình mặc niệm trước di ảnh của Người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét